Bất Bạo Động Đồng Nghĩa Với Độc Tài Cộng Sản Muôn Năm! Người Việt Phải Hành Động Để Tự Cứu Mình! Đừng Trông Chờ Bất Kỳ Ai. Blog hoạt động từ ngày 28 tháng 2 năm 2.012

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Lenin Ra Lịnh Giết Hết Hoàng Tộc Romanov


VIỆC THỦ TIÊU
HOÀNG TỘC ROMANOV


     1/ Đại Công Tước Sergei Mikailovich (7/10/1869 – 18/7/1918)
            
     Ông là con thứ năm của Đại Công Tước Michael Nikolaievich, và là anh họ thứ nhất của Nga Hoàng Alexander Đệ Tam. Ông theo đuổi binh nghiệp, trong Đệ Nhất Thế Chiến, Đại Công Tước giữ chức vụ Tổng Thanh Tra cơ quan pháo binh.

     a/ Bị Cộng Sản bắt

     Sau khi Cộng Sản cướp chính quyền tháng 11/1917, các tờ báo ở Petrograd cho đăng sắc lịnh của Đảng Cộng Sản triệu tập tất cả vị hoàng thân của triều đại Romanov phải đến trình diện với cơ quan an ninh mật khét tiếng là Cheka.

Đại Công Tước 
Sergei 
Mikailovich.
Ảnh nguồn:wiki.
     Đầu tiên các hoàng thân được yêu cầu không được rời khỏi thành phố. Đến tháng 3/1918, các hoàng thân đã ghi danh nay lại bị gọi đến trình diện lần nữa, lúc này họ bị đưa đi lưu đày nội xứ.

     Đại Công Tước Sergei Mikailovich bị giải đến Viatka, một thị trấn nhỏ nằm dưới chân dãy núi Ural. Với một túi xách quần áo trong tay, vị Đại Công Tước bị đưa tới nhà ga Nicholas vào chiều ngày 4/4/1918. Fedor Remez, thư ký riêng của Đại Công Tước cũng đi trong chuyến lưu đày. Lúc 7 giờ tối, xe lửa rời khỏi Petrograd hướng về phía Đông, đi đến vùng Siberia.

     Trong chuyến lưu đầy vô vọng này còn có 3 người con của Đại Công Tước Konstantine Konstantinovich gồm các vị Hoàng Thân Ivan Konstantinovich, Konstantine Konstantinovich, và Igor Konstantinovich; và Hoàng Thân Vladimir Paley, con Đại Công Tước Paul Alexandrovic.

     Khi ở Viatka, Sergei Mikailovich được cho trú trong căn nhà khác với các vị hoàng thân trẻ tuổi. Mặc dù họ thật sự là những tù nhân của Cộng Sản, nhưng được cho phép đi bộ tự do vòng quanh thị trấn, và có tham dự các sinh hoạt tại một nhà thờ địa phương, tuy nhiên 11 ngày sau đó tình trạng “yên bình” như thế bị thay đổi.

     Ngày 30/4, Đại Công Tước Sergei, người thư ký, và các vị hoàng thân bị áp giải đến Yekaterinburg theo lịnh của cơ quan Sô Viết vùng Ural. Chuyến đi kéo dài 3 ngày xuyên qua những khu rừng. Đến ngày 3/5/1918, các tù nhân đến Yekaterinburg. Tại đây họ bị giam trong khách sạn Palace Royal.

     Vài ngày sau đó nữ Đại Công Tước Elizabeth Feodorovna cũng bị giải đến để giam chung. Mặc dù lúc đó, cả hoàng gia Nga Hoàng Nicholas Đệ Nhị bị giam gần đó nhưng Cộng Sản không cho hai nhóm tù nhân liên lạc với nhau.

     Hai tuần sau đó, cơ quan Sô Viết Ural lại quyết định đưa nhóm tù của Đại Công Tước Sergei đi nơi khác, lần này họ bị chuyển đến thị trấn Alapayevsk ở phía Bắc Ural vào ngày 18/5/1918. Chuyến đi này vội vàng, chỉ hai ngày sau họ đến nơi giam giữ mới.

     Tại thi trấn Alapayevsk, các hoàng thân Romanov bị giam trong một trường học ở bên ngoài thị trấn. Đây là ngôi trường nhỏ, có 6 phòng, bàn ghế, đồ đạc không đầy đủ. Mỗi tù nhân ngủ trên cái giường sắt. Các hoàng thân được cho phép đi lại tự do trong ngôi trường đổ nát, điêu tàn. Đại Công Tước Sergei ở chung căn phòng với người thư ký và Hoàng Thân Paley.

     Mặc dù tù nhân bị toán gác của Hồng Quân canh chừng theo dõi từng hành vi nhưng họ cũng được cho đi vào thị trấn và nói chuyện với người dân, cũng như đi nhà thờ vào ngày lễ. Để chuẩn bị sống một thời gian dài tại thị trấn Alapayevsk, các hoàng thân trồng bông, rau cải trong khu vườn gần trường học và họ bỏ nhiều thời giờ tại đây. Trong những ngày mưa, các hoàng thân đọc tiểu thuyết Nga.

     Tuy nhiên theo thời gian, toán lính gác khó khăn hơn và họ bị cấm đi bộ ra ngoài. Trường học sau đó bị ngăn cách với bên ngoài bằng một hàng rào kẽm gai và con mương. Hai tuần sau đó, ho bị thủ tiêu theo lịnh của Lenin. 

     b/ Hành hình

Hoàng Thân 
Constantine
 Constantinovich
(1891 
18/7/1918)
Ảnh nguồn:wiki.
     Câu chuyện hành hình các hoàng thân Romanov được một nhân chứng Vasisili Ryabov kể lại chi tiết, ông là một người hoạt động cho Bolshevik tại địa phương. Câu chuyện tỉ mỉ và trung thực nên làm dữ kiện nghiên cứu cho các sử gia sau này khi tìm hiểu về cái chết của các vị hoàng thân.

     Vasisili Ryabov thuật lại như sau: “Đó là đêm 17 bước qua 18 tháng 7 năm 1918. Khi chúng tôi chắc rằng cả thị trấn đã yên giấc, chúng tôi len lén leo qua cửa sổ một cách yên lặng và đi vào ngôi trường. Không một ai phát giác ra sự có mặt của chúng tôi vì họ đã ngủ say.

     Chúng tôi đi vào căn phòng không khóa nơi các phụ nữ ngủ, sau đấy chúng tôi kêu họ thức dậy, bảo họ im lặng thay quần áo để chúng tôi đưa đến nơi an toàn do vì có thể địch quân sắp tấn công vào đây. Mấy phụ nữ yên lặng tuân lịnh.

     Kế đến chúng tôi trói tay họ quặt ra phía sau lưng, bịt mắt và dẫn họ đi ra một chiếc xe do bò kéo đã đợi sẳn ở ngoài ngôi trường, các tù nhân nữ ngồi vào chiếc xe bò, và chúng tôi chở họ đi đến điểm đã sắp đặt trước.

     Tiếp đến, chúng tôi đi vào phòng mấy người đàn ông ngủ. Chúng tôi bảo họ thức dậy và nói dối như đã nói với số phụ nữ vừa rồi. Các vị hoàng trẻ tuổi tuân lịnh một cách ngoan ngoản, chúng tôi dắt họ ra hành lang và bịt mắt lại, trói tay họ quặt ra sau lưng và dẫn ra chiếc xe bò. Chúng tôi quyết định trước không cho các chiếc xe bò đi cùng với nhau.

     Chỉ duy nhất một người chống lại là Đại Công Tước Sergei Mikhailovich. Ông ta khỏe hơn các hoàng thân trẻ. Chúng tôi phải đối phó. Đại Công Tước nói quả quyết rằng, ông không đi đâu hết, vì biết họ sẽ bị tàn sát. Đại Công Tước chạy đến phía sau một cái tủ như để ngăn không cho bị lôi kéo đi. Chúng tôi mất nhiều thời gian quý báu. Sau cùng tôi mất sự kiên nhẫn và rút súng bắn Đại Công Tước.

     Tuy nhiên tôi chỉ có ý bắn bị thương nhẹ để ông hoảng sợ mà vâng lịnh. Ông bị trúng đạn ngay cánh tay và không còn kháng cự thêm nữa. Tôi trói tay, bịt mắt rồi đưa ông ra xe sau cùng và khởi hành. Chúng tôi rất vội vì trời đã rạng sáng.

     Dọc theo đường đi, Đại Công Tước Sergei Mikhailovich lặp lại rằng ông biết tất cả họ sẽ bị giết. Ông hỏi “Hãy nói cho tôi biết tại sao. Tôi không có can dự vào chính trị. Tôi yêu thể thao, chơi bi da, và chú ý tới khoa khảo cứu tiền cổ.”  Mặc dù bị thương ở cánh tay, Đại Công Tước không than phiền gì. Sau cùng chúng tôi đã đến khu vực quặng. Cái giếng mỏ không sâu lắm và nó có một đầu ăn thông ra phía khác không có nước.” 

     Khi xe bò chạy đến cái giếng mỏ bỏ hoang thì ngừng lại. Các vị hoàng thân Romanov được lịnh đi ngang một khúc cây đặt bên trên cái mỏ sâu. Đại Công Tước, một người đàn ông già nhất trong nhóm tù, là người duy nhất không tuân lịnh. Ông chạy đâm người vào bọn lính và chúng bắn ông chết ngay lập tức. Xác ông bị quăng bỏ xuống giếng mỏ.

     Những vị hoàng thân khác bị đập đầu và bị quăng xuống giếng trong lúc họ hãy còn sống. Bọn lính quăng mấy trái lựu đạn xuống giếng mỏ. Trên miệng giếng có những đám cỏ khô, bọn lính lấy đốt rồi quăng xuống giếng cho cháy đến khi không còn sự sống bên dưới. Vị nữ Đại Công Tước Elizabeth Feodorovna cũng chết trong nhóm hoàng tộc này, vì bà bị Cộng Sản giết trong lúc đang tu hành và làm điều phước thiện cho tha nhân.

     c/ Sau vụ hành hình

Hoàng Thân
 John 
(Ioann hay
 Ivan)
Constantinovich
(1886 
18/7/1918).
Ảnh nguồn:wiki.
     Ngày 28/9/1918, Bạch Quân chiếm được Alapayevsk và hy vọng cứu thoát được các vị hoàng thân khỏi ngôi trường. Một số nông dân địa phương cho Bạch Quân biết họ đã bị giết hết rồi. Ngày 8 tháng 10, Bạch Quân cho lấy các thi hài lên khỏi giếng. Xác Đại Công Tước Sergei Mikhailovich được tìm thấy hai ngày sau đó.

     Việc nhận dạng xác chết dựa trên y phục họ mặc lúc bị bắn và giấy tờ mang trong mình. Những người làm công tác điều tra của Bạch Quân không có dữ kiện về răng hay y khoa, và các xác chết bị bỏ phế dưới giếng trong suốt 11 tuần lễ cũng đã tạo khó khăn cho việc nhận dạng. Công việc khám nghiệm tử thi cho biết Đại Công Tước bị bầm phía bên trái đầu nhưng vết thương do viên đạn đâm xuyên qua bên phải đầu đã làm ông tử thương.

     Sau khi khám nghiệm tử thi hoàn tất, các thi hài hoàng thân Romanov được rửa sạch, phủ vải liệm trắng và đặt bên trong những quan tài bằng cây. Một buổi lễ mai táng được tổ chức, sau đó số quan tài này được để trong hầm mộ của nhà thờ Alapayevsk.

     Tám tháng sau đó, khi Bạch Quân rút lui khỏi khu vực này, các quan tài được di chuyển đến Irkutsk. Tại đây các quan tài được để khoảng 6 tháng và lại di chuyển về phía Đông khi Hồng Quân trên đường tiến tới.

     Khoảng tháng 4/1920, các quan tài lại được chuyển đến Bắc Kinh, nơi đây quan tài được mang xuống hầm mộ của ngôi nhà thờ nhỏ của một đoàn truyền giáo người Nga. Nhà thờ này về sau bị phá hủy, dù người ta tin rằng xương cốt hoàng thân Romanov hãy còn tại chỗ đó, bây giờ đã được chôn cất dưới một công viên.

     Qua sự việc trên, cá nhân chúng tôi tự hỏi các tài liệu ghi chép về việc này không viết rõ là người của Bạch Quân chôn cất xác chết của những vị hoàng thân như thế nào? việc bảo quản ra sao? khi phải thay đổi chỗ chôn mấy lần như vậy.

     Dù sao thì phải công nhận và thương tiếc cho những người hoàng tộc khi hết thời, nhất là lo sợ bị Cộng Sản trả thù nên khi họ bị giết hại rồi cũng không có chỗ chôn cất yên thân.

Phạm Hoàng Tùng biên soạn.

Nguồn tham khảo và dữ kiện được trích từ: