Bất Bạo Động Đồng Nghĩa Với Độc Tài Cộng Sản Muôn Năm! Người Việt Phải Hành Động Để Tự Cứu Mình! Đừng Trông Chờ Bất Kỳ Ai. Blog hoạt động từ ngày 28 tháng 2 năm 2.012

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Cộng Sản Bóc Lột Sức Lao Động Tù Nhân Gulag



ĐƯỜNG XE LỬA BAIKAL AMUR


Đường xe lửa Baikal-Amur có màu xanh ,
 còn đường xe lửa xuyên Siberia màu đỏ.
Ảnh nguồn:wiki.


      Tuyến đường sắt Baikal-Amur (chữ Nga: Байкало-Амурская Магистраль (Baikalo-Amurskaya Magistral’, viết tắt là BAM) trải dài từ phía Đông Siberia tới vùng Viễn Đông Liên Sô, dài 4.234 km chạy song song và cách xa (về hướng Bắc) đường sắt xuyên Siberia chừng 700 km.

      BAM được chính quyền Sô Viết xây dựng như con đường chiến lược so với vị trí của tuyến đường sắt xuyên Siberia, đặc biệt tại khu vực nằm sát biên giới Trung Quốc. Chi phí lên tới 14 tỷ Mỹ kim. Tuyến đường được xây với đường ray đặc biệt vì chạy xuyên qua vùng đất bị đóng băng thường xuyên quanh năm.

      Đường xe lửa xuyên Siberia (Tây Bá Lợi Á) là hệ thống đường nối liền Moscow và phần Châu Âu của Nga với các tỉnh vùng Viễn Đông của Nga (trước là Liên Sô), Mông Cổ, Trung Cộng và Biển Nhật Bản. Đường xe lửa này dài 9.259 km.

      Hệ thống đường BAM hiện tại, đầu tiên được khảo sát vào năm 1880 như là sự lựa chọn khu vực phía Đông của đường xuyên Siberia. Khu vực từ Tayshet tới Bratsk được xây dựng trong thập niên 1930.

      Hầu hết các đoạn đường sắt thuộc vùng Viễn Đông Liên Sô được làm trong các năm 1944 tới 1946, chính yếu là dùng sức lao động tù nhân Gulag bao gồm người Đức, tù binh Nhật Bản, ước lượng có tới 150.000 tù nhân đã mất mạng khi bị cưỡng bức lao động nhằm hoàn thành tuyến đường này.

      Năm 1953, sau cái chết của Stalin, tất cả công việc xây dựng trên tuyến đường xe lửa dài này bị ngưng hoạt động và tuyến đường bị ngăn cấm sử dụng cho tất cả mọi người trong hai mươi năm.

      Tuy nhiên lợi ích của con đường không phai nhạt trong giới cầm đầu Cộng Sản Liên Sô khi mối quan hệ căng thẳng với Trung Cộng ở khu vực biên giới không giảm bớt. Có lần Trung Cộng tấn công vào tuyến đường sắt Siberia ở sát biên giới nước họ khiến cho việc vận chuyển tới vùng Viễn Đông bị cắt đứt. 


nhân làm Đường Xe Lửa BAM.
Ảnh nguồn: wiki.


CÁC VỊ TRÍ  XÂY CẤT TRẠI TÙ

      Tổng Thể

      Vào những ngày đầu của địa ngục trần gian Gulag do chế độ Cộng Sản khai sinh, một cách đặc biệt, các tu viện xa xôi thường được tái sử dụng làm khu vực dành cho các trại tù mới.

      Khu vực trên đảo Solovetsky (Solovki) ở Biển Trắng (Bạch Hải) là một trong các trại tù đầu tiên và khét tiếng man rợ nhất trong năm 1918 ngay sau Cách Mạng Tháng 10.

      Tên thông thường để gọi hòn đảo là "Solovki" đã đi vào tiếng bản địa đồng nghĩa với trại tù cưỡng bức lao động khi đề cập tới một cách tổng quát.

      Trại Tù Solovki được giới thiệu với thế giới bên ngoài như một kiểu mẫu của đường lối Sô Viết mới trong việc “tái giáo dục những kẻ thù giai cấp” và hội nhập họ vào xã hội Sô Viết bằng lao động (chính yếu là tay chân, để phân biệt với lao động trí óc).

      Những tù nhân đầu tiên, phần quan trọng là giới trí thức Nga được hưởng sự tự do tương đối với khung cảnh thiên nhiên giới hạn trên đảo. Các tờ báo địa phương, các tạp chí được biên tập và ngay cả một số nghiên cứu khoa học được thực hiện như một vườn bách thảo được duy trì nhưng sau đã biến mất hoàn toàn, khi Cộng Sản lộ nguyên hình.

      Sau cùng Trại Solovki bị biến thành một trại Gulag bình thường (theo nghĩa Gulag là đói khát, làm việc quá mức, không đủ quần áo ấm trong Mùa Đông, bị đàn áp khắc nghiệt, 10 người vào Gulag chỉ có 1 hay hai người sống sót...).    

      Có một số sử gia cho rằng Solovki là trại thí điểm cho loại này. Maxim Gorky, một nhà văn cúi đầu, viếng thăm Trại Tù Solovki năm 1929 (theo lịnh Stalin) và đã công bố lời tạ lỗi.

      Với việc nhấn mạnh ý nghĩa mới về Gulag như phương tiện tập trung khai thác sức lao động rẻ, lúc đó các trại mới được xây dựng trên khắp lãnh thổ Sô Viết. Nhiều công trình liên hệ tới kinh tế hay các phương tiện trong các thành phố lớn cũng sử dụng nhân lực nô lệ là tù nhân, như Kinh Biển Trắng – Biển Baltic, Tuyến Đường Sắt Baikal - Amur, Hệ thống xe điện ngầm Moscow,  Đại Học Quốc Gia Moscow.          

      Thêm nhiều kế hoạch trong thời kỳ Công Nghiệp (Kỹ Nghệ) Hóa nhanh ở thập niên 1930, thời chiến, thời hậu chiến được hoàn thành bằng sức lao động của tù nhân. Các hoạt động của trại Gulag mở rộng khắp trong nền công nghiệp (kỹ nghệ) Sô Viết.  
 
Trại cưỡng bức lao động ở vùng Taiga.
Ảnh nguồn: wiki.


                Đa số các trại Gulag được định vị trong miền cực xa xôi thuộc vùng Đông Bắc Siberia, nhóm trại nổi tiếng nhất là Sevvostlag (mang tên Các Trại Đông Bắc) nằm dọc theo sông Kolyma, Trại Norillag gần Norilsk, và trong vùng Đông Nam Sô Viết, phần lớn ở vùng đồng cỏ mênh mông của Kazakhstan.

      Đây là các vùng đất rộng lớn mà cư dân lại thưa thớt, không có nguồn thực phẩm nhưng giàu khoáng sản và các nguồn tài nguyên thiên nhiên khác như gỗ và không có đường giao thông, thực sự việc làm đường sau này được trại tù chỉ định cho tù nhân thực hiện.  

      Trại Sevvostlag (Trại Lao Động Cải Tạo Vùng Đông Bắc) là hệ thống trại cưỡng bức lao động được thành lập nhằm thỏa mãn yêu cầu nhân lực của Tổ Chức Xây Dựng (Dalstroy) vùng Kolyma vào tháng 4/1932.

      Về mặt tổ chức, Sevvostlag là một phần của Dalstroy và dưới sự quản trị của Hội Đồng Quốc Phòng Và Lao Động của Nhà Nước Liên Sô, những trại này chính thức được đặt dưới quyền của cơ quan an ninh OGPU sau này là Ban Giám Đốc NKVD Vùng Đông Bắc.

      Ngày 4/3/1938, Sevvostlag được tái phụ thuộc vào Gulag NKVD (một bộ phận của cơ quan an ninh NKVD đặc trách về trại tù Gulag). Năm 1942 lại tái phụ thuộc vào Dalstroy.

      Năm 1949 lại được đặt tên Ban Giám Đốc Trại Lao Động Cải Tạo Dalstroy. Năm 1953, sau cái chết của Stalin, với sự cải cách hệ thống hình sự Sô Viết, Sevvostlag lần nữa lại tái phụ thuộc vào Gulag và sau này sửa đổi thành Ban Giám Đốc Các Trại Lao Động Cải Tạo Đông Bắc.

      Tù nhân Trại Sevvostlag bị buộc phải phục vụ cho mục tiêu của Dalstroy, chính yếu là khai thác mỏ vàng, xây dựng đường, bao gồm công trình nổi tiếng là Xa Lộ Kolyma mà đã chôn vùi bao thân xác tù nhân nô lệ trong chế độ Cộng Sản độc tài... 
 

Phạm Hoàng Tùng biên soạn.

Nguồn tham khảo và dữ kiện được trích từ: